Một câu
chuyện tình yêu giản dị nhưng ấm áp dành tặng những ngày đông lạnh
giá…
1. Anh và cô
là bạn thân. Hai người học cùng nhau suốt ba năm cấp III. Họ ngồi
chung bàn, nhưng cách nhau một người, thường làm đề thi giống nhau,
thường có những bài tập giống nhau . - Này, cậu làm xong bài tập Anh văn chưa
?- Xong rồi, lại mượn hả, về nhà làm gì mà chưa làm bài
tập thế ?- Hôm qua mải xem bóng đá nên quên, cho mượn tí đi
mà.
Cứ như thế,
họ trở thành bạn thân lúc nào không hay. Và cũng không thể nhớ được
cô thích anh từ lúc nào nữa, có lẽ là từ năm học lớp 10 cô bé ấy đã
thầm thích người bạn trai cùng bàn. Nhưng suốt 3 năm đó anh không
hề biết cô bạn ngồi cùng bàn lại thích mình, vì cô nhút nhát, và cô
thấy mình không đủ xinh đẹp để xứng với anh. Anh vẫn cứ hồn nhiên
trò chuyện, hồn nhiên kể với người bạn gái cùng bàn về người anh
thích.
- Cậu biết không, cô ấy là…Minh đấy. Cô ấy thật xinh đúng
không nào?Khi nhìn cô ấy lúc nào mình cũng thấy vui, nụ cười của cô
ấy như mang cả thế giới đến
vậy.
Thật bất ngờ
đó là người bạn thân của cô. Một cô gái xinh đẹp, tự tin và giỏi
giang, cô ấy hoàn toàn trái ngược với cô , cô không xinh đẹp, cô
rất trầm tư và cô không tự tin vào
mình.
Cô đã khóc.
Nhưng một ngày cô quyết định không khóc nữa. Họ là bạn của mình, và
có lẽ suốt cả đời mình cũng không sánh được với cô ấy…Và cô quyết
định giữ lại tình cảm thật sâu trong trái tim của mình, cô sẽ vun
vén cho họ.
Anh rất thích
nói về cô ấy, với anh cô ấy như một thiên thần vậy. Cứ mỗi lần anh
kể về chuyện của hai người, cô lại chăm chú lắng nghe, đưa ra những
ý kiến, tư vấn cho anh tặng quà gì trong ngày sinh nhật, rồi
valentine, mồng 8-3. Anh buồn, cô lại an ủi động viên, hai người họ
cãi nhau cô là người giảng hòa, cô trở thành cầu nối giữa cho hai
người ấy.
Nhưng không
ai biết rằng mỗi khi cô phải nghe về họ, trái tim cô quặn thắt thế
nào, tim cô thầm lặng khóc, có những lúc cô quay đi nhìn về một nơi
xa xôi nào đó, có ai biết rằng lúc ấy trái tim cô như bị một bàn
tay nào đó bóp nghẹt lại, cô thấy ấm ức và tủi
thân.
2. Năm tháng
dần trôi qua, trong ba người thì hai người trở thành sinh viên đại
hoc trong năm thi đầu tiên. Anh thi trượt năm đầu. Cô và cô gái kia
đều học trên Hà Nội, anh phải ở lại ôn thi lại. Cô trở thành sinh
viên trường sư phạm, cô bạn kia học ngành kế toán của trường Đại
học gần đó. Ba người vẫn liên lạc thương xuyên với anh cô vẫn là
một cô bạn thân. Cô vẫn từng ngày từng ngày động viên và khích lệ
anh trong những ngày anh ôn tập cho kì thi đại học lần
hai.
Một năm sau
anh cũng thi đỗ vào một trường đại học nhưng anh lại học ngoài Hải
Phòng. Khoảng cách của cả ba người không xa nhưng cũng không phải
gần. Cô đã cố gắng để quên anh ,để cho trái tim cô đi tìm một chủ
nhân khác.
Nhưng như
người ta nói, “vẫn biết rằng cố quên là sẽ nhớ,
nên dặn lòng cố nhớ để mà quên”.Cô càng bảo mình phải
quên anh đi, thì trái tim cô càng nhớ anh da diết hơn. Cô cố gắng
không để không gọi hay nhắn tin cho anh. Cô đành gửi hết tâm sự vào
một cuốn sổ mà cô ghi là“ Nhật kí viết riêng cho
anh”.Cuốn sổ cứ ngày
một dày thêm, và một ngày cô viết đến trang cuối cùng của nó, cô
ghi vào đó dòng chữ“Mình sẽ cố gắng để quên cậu, cuốn sổ này mình viết cho
cậu nhưng sẽ không bao giờ mình đưa nó cho cậu, vì mình biết cậu sẽ
chẳng bao giờ hiểu được mình đâu”.
Cô bạn thân
kia thì thi thoảng vẫn liên lạc, cô có hỏi thăm về tình hình của
anh nhưng cô ấy cũng chỉ trả lời qua loa
:
- Ừ, tụi mình vẫn thế thôi, không có gì đặc biệt
cả… - Ừ vẫn thế là tốt rồi, chúc hai cậu hạnh phúc nhé. Nhớ
giữ cậu ấy cẩn thận đấy.
Khi cô đang
học năm cuối. Học kì hai cô đi thực tập ở một trường cấp 3, thật
tình cờ đó là Thủy Nguyên, Hải Phòng. Anh học ở trung tâm thành
phố. Cô biết điều đó, nên cô lo sợ mình sẽ không kìm lòng được mà
tìm đến anh, cô sợ mình biết đâu sẽ nói ra điều đó.
Không, không thể được, họ đều là bạn của mình, mình không
có quyền xen vào tình yêu của họ. Mình không thể làm thế, không
thể, không thể…Dù có một bí mật mà chỉ riêng mình biết. Nếu như
mình nói câu chuyện ấy với cậu ấy thì sao nhỉ? Không được, biết đâu
mình nhìn nhầm. Ừ đúng, chắc là mình nhìn nhầm
thôi…
Anh không
biết cô đi thực tập ngoài này, anh cứ đinh ninh cô đang ở Hà Nội.
Nhưng thật bất ngờ, anh bỗng gọi cho cô. Khi nhìn số điện thoại của
anh, cô đã đắn đo, cô đã nghĩ rằng mình sẽ không nghe đâu, trái tim
mình sẽ lại không nghe lời, nó sẽ lại thổn thức khi nghe tiếng của
anh, cô không nên làm thế. Nhưng cô cũng lại muốn nghe tiếng nói ấm
áp của anh, cô muốn biết giờ này anh thế nào, anh có khỏe không,
anh học tập ra sao ? Cô nhấc máy:
- A lô, tớ nghe đây, sao hôm nay lại rảnh rỗi gọi cho tớ
như thế này? - Tớ và Minh vừa chia tay rồi…Cô ấy đã không còn yêu tớ
nữa.
Cô bàng
hoàng. Thật sao ? Điều này đã xảy ra sao? Anh và cô ấy chia tay
sao? Cuối cùng điều này đã xảy ra rồi. Cô đã biết có thể xảy ra kết
cục này bởi bí mật mà cô đã không định nói chính là một ngày cách
đây không lâu cô bắt gặp cô bạn của mình trong tay với một người
con trai khác sánh bước bên bờ Hồ Tây. Cô tự trấn tĩnh mình, cô cố
gắng để anh không biết lúc này cô đang thực sự rất bối
rối.
- Tớ không biết phải khuyên cậu như thế nào trong lúc
này, tớ chỉ biết lắng nghe cậu nói….Tớ hi vọng cậu có thể nghĩ
thoáng ra…
Đây là cơ hội
cho cô, anh và cô gái ấy đã chia tay. Cô sẽ có cơ hội đến bên anh.
Không, không được, cô không cho phép mình làm thế, cô đã sai khi
trót yêu anh, giờ không thể sai lầm tiếp nữa. Anh và cô ấy không
đến dược với nhau, cô cũng sẽ không đến bên anh được. Cô phải đi
thật xa anh.Cô muốn làm một điều gì đó thật ý nghĩa với cuộc đời
mình khi xa anh. Cô sẽ ra đảo.
Cô gửi cho
anh một bức thư trước khi đi “Tớ đã ra trường,
tớ sẽ đi ra Trường Sa để dạy dỗ cho các em nhỏ ngoài đó, tớ sẽ trở
thành một cô giáo yêu thương học trò của mình, tớ sẽ trở thành một
giáo viên giỏi. Cậu ở lại học tập tốt nhé, chúc chàng kĩ sư máy
tính tương lai sẽ có nhiều thành công. Tớ ra ngoài ấy chắc sẽ ít
liên lạc được với cậu được, thông cảm cho tớ nhé…À, mà cậu có thể
viết thư cho tớ, địa chỉ là…”
Mỗi tháng cô
gửi cho anh một lá thư, và mỗi tháng cô cũng nhận lại từ anh một lá
thư. Anh và cô không hề sử dụng điện thoại di động, những lá thư cứ
đi về đều đặn, nhưng không ai nói gì chuyện tình cảm của họ. Có lần
anh hỏi:
-Tại sao cậu không tìm một ai để yêu đi, bằng ấy tuổi rồi
mà vẫn chưa có mảnh tình vắt vai là sao vậy? Cậu kén quá đi, hay là
để tớ giới thiệu cho mấy anh bạn đồng nghiệp của tớ nhé, đẹp trai
lắm mà cũng giỏi nữa…
Cô viết thư
hồi âm :
- Không không phải lo, tớ có người yêu rồi, anh ấy là
đồng nghiệp của tớ ngoài đảo,tớ được mấy vị phụ huynh làm mối cho
đấy, anh ấy khá tốtđịnh giữ
bí mật với cậu nhưng thôi, lần sau tớ sẽ kể về anh ấy nhiều hơn
nhé…
Cô vẫn viết
trong bức thư của mình về một người đàn ông nào đó mà cô tưởng
tượng ra cho anh nghe, để anh thấy là cô rất hạnh phúc ở ngoài này.
Cô cũng không hiểu mình làm thế có ý nghĩa gì khi trái tim cô vẫn
nghĩ về anh nhiều như thế.
Trong những
bức thư cô vẫn là một người bạn thân của anh, cô vẫn hỏi những câu
về đất liền, vẫn kể những câu chuyện về đảo, về sóng, về biển và lũ
học trò hồn nhiên, tinh nghịch. Anh vẫn hỏi cô về sức khỏe, về công
tác, về đảo về sóng… và kể những câu chuyện về đất
liền.
Cũng đã ba
năm kể từ ngày cô ra với đảo. Cô đã quen với nắng và gió đảo, cô đã
thực sự yêu những đứa trê đen nhẻm ở cái nơi khắc nghiệt này. Những
đứa trẻ làm cho cô thấy vơi đi biết bao nỗi niềm về đất liền, nhìn
những đứa trò nhỏ thân yêu ngày ngày bi bô bên trang sách, cặm cụi
nắn nót từng nét chữ sao cho thẳng hàng ngay
lối.
Cô trở thành
người thân của những đứa trò nhỏ và gia đình của chúng, cứ mỗi lần
ngắm nhìn những gia đình nhỏ bé nơi sóng gió ấy cô thấy mình cũng
đã cần một mái ấm riêng cho mình,nhưng, cô cần thời gian rất lâu
nữa để có thể thật sự quên anh đi. Điều này thật khó, và cô chưa
gặp được ai để có thể làm trái tim mình đập nhanh lên một lần
nữa.
Anh có khỏe
không? Giờ này anh đang làm gì nhỉ? Anh có nhớ đến cô hay không? Có
những lúc vô tình cô bắt gặp một hình dáng ai như quen thuộc lắm,
cô ngỡ là anh nhưng cô lại quay trở về ngay với hiện tại, đây là
đảo, làm sao anh có thể ở đây được chứ, ánh mắt cô chợt chùng
xuống,bỗng nước mắt cô trào ra và cô lại nhớ về
anh.
Cô vẫn chờ
những bức thư của anh dù đó chỉ là những dòng hỏi thăm đơn thuần,
không có một lời yêu thương nào cả, nhưng cô vẫn muốn nhìn thấy
những nét chữ của anh, những nét chữ gầy guộc thô cứng của anh… Cô
vẫn mường tượng lại khuôn mặt anh, cái trán cao, đôi mắt sáng, cái
cằm vuông, làn da trắng như con gái…
Nhưng điều mà
cô trăn trở là đã ba năm mà cô chưa về thăm nhà một lần nào, nỗi
nhớ nhà cứ đầy dần. Dịp sắp tới là Tết Nguyên Đán, cô dự định sẽ về
thăm gia đình, chắc chắn bố mẹ rất nhớ
cô.
- Mẹ ơi, ngày mai con rời đảo, chắc là sáng ngày kia là
con về tới nhà mình thôi, mẹ, con sắp về rồi. Con nhớ bố mẹ
quá!
Cô không hề
nói cho anh biết cô sẽ về trong dịp Tết này, cô không muốn anh biết
sự trở về của cô, hãy cứ để anh tin cô đang ở ngoài đảo xa xôi.
Chuyến xe khách trở cô về với mẹ, đã ba năm nay cô không được ngủ
bên mẹ, không được ôm ấp trong vòng tay của mẹ, ôi, cô mong thật
nhanh thật nhanh được trở về mái ấm của
mình. Cô bước xuống
bến xe khách, bễn xe ngày Tết đông đúc. Không khí Tết miền Bắc se
se lạnh, cái rét ngọt của đã ba năm nay cô không được tận hưởng,
bến xe ngày Tết đông đúc, cô đang cố gắng tìm ra anh trai vì anh
nói sẽ ra đón cô về, cho cô khỏi đi xe ôm, cô loay hoay tìm chiếc
điện thoại trong túi xách thì một tiếng nói cất lên, giọng nói này
đã rất lâu cô chưa nghe thấy :
- Mình ra đón cậu thay cho anh Trung, tại sao về không
nói cho mình biết ? Cô sững sờ,
cô không tin vào mắt mình nữa, là anh, là anh
sao?
- Tại sao… tại sao… cậu..
biết… - Biết là cậu về quê ăn Tết ấy à? Sao tớ lại không biết
chứ? Vì tớ luôn biết những gì cậu làm. Tớ biết ngày cậu ra Hải
phòng thực tập, tớ biết ngày cậu ra đảo để dạy học, tớ cũng biết số
điện thoại của trường cậu dạy nhưng tớ không gọi, tớ sợ cậu sẽ
không nghe, tớ cũng biết ngày cậu nhận danh hiệu giáo viên dạy giỏ
và tớ biết ngày hôm nay cậu trở vềi. Mọi chuyện về cậu tớ đều biết
. - Tớ… tớ…cậu…
Cô không thể
nói gì lúc này nữa, cô hoàn toàn không thể tin được là anh đã nghĩ
về cô nhiều như vậy, ba năm qua, anh vẫn luôn dõi theo cô ư? Anh
luôn biết cô đang làm gì, vậy anh có biết cô nghĩ gì hay không ?
Ôi. Nếu như anh biết cô nghĩ gì trong suốt những năm qua
thì…
- Cho đến lúc tớ nói lời chia tay với Minh thì tớ mới
biết trước đây tớ đãchọn lầm người. Người động viên khi tớ thi
trượt là cậu, người luôn khích lệ tớ khi tớ ôn thi lạiđại học là
cậu, người lắng nghe tâm sự của tớ khi tớ buồn cũng là cậu, người
có thể kiên nhẫn hàng giờ chỉ để nghĩ ra một câu nói hay giúp tớ
nhẹ lòng khi xa nhà cũng chính là cậu. Cậu mới chính là người mà tớ
cần. Người tớ yêu cũng chính là cậu! Ba năm nay tớ vẫn luôn dõi
theo cậu, và chờ một ngày cậu quay về. Và cậu biết không, cậu đã
sai khi viết dòng cuối cùng trong cuốn sổ đó, thực sự tớ đã biết
tình cảm cậu giành cho tớ từ rất lâu rồi nhưng cũng như cậu,tớ sợ
cậu sẽ không chấp nhận tớ. Và tớ tưởng rằng cậu đã yêu một ai
khác.
Chết rồi.
Cuốn nhật kí. Chắc chắn là chị gái cô đã đưa cho anh cuốn sổ đó.
Anh đã đọc những gì cô viết, vậy thì, tất cả.. ôi… tất cả những suy
nghĩ của cô về anh, lúc cô cười khi nhớ những kỉ niệm về anh, lúc
cô khóc vì nhớ anh, anh đều biết hết sao? Cô chỉ biết đứng lặng im
và nhìn anh.
- Dù không biết nói như thế này có quá muộn hay không
nhưng tớ vẫn muốn nói rằng, anh lại gần và khẽ thì thầm vào tai
cô“ Anh yêu
em”. - Tớ…tớ…cậu…
Không để cô
nói thêm gì nữa, anh ôm chặt cô vào lòng mình, anh khóc và anh biết
biết rằng ở phía bên kia nước mắt cô cũng đang
rơi.
Đây chính là
quà tặng mà thượng đế ban tặng cho cô sao? Đã 10 năm kể từ ngày cô
chỉ là một cô bé học lớp 10, cho đến bây giờ cô mới nhận được trái
ngọt từ cái cây mà cô đã vun trồng, trái ngọt từ những ngày đau
khổ, bao giọt nước mắt cô rơi cho anh giờ đã được đáp lại. Hạnh
phúc đã mỉm cười với cô, yêu thương đã trở về bên cô, trái tim yêu
thương của cô đã được sưởi ấm, anh đã ở bên cô, rất gần, rất gần,
điều mà cô chưa bao giờ nghĩ đến, thế đã là quá đủ, cô thực sự hạnh
phúc. Một điều kì diệu từ cuộc sống.
Anh đã thì
thầm vào tai cô những câu mà hình như cô nghe giống một bài
thơ: “Yêu em như giọt sương mai cần bến bờ là
lá Yêu em như mây kia cần gió để bay
đi Yêu em như hoa mặt trời cần
nắng Yêu em như mùa đông cần chút lửa để xua tan lạnh
giá Yêu em như mặt trời cần bình minh để thức
dậy Và yêu em như chuyến đò cần một bến bờ để được bình
yên”
Cô nhất định
sẽ sửa lại dòng cuối cùng trong cuốn nhật kí viết riêng cho anh.
Câu cuối cùng ấy sẽ là“ Em sẽ ở bên anh suốt cả cuộc đời
này, vì em yêu anh”.
Và có một
điều kì diệu khác mà phải tới khi hai người kết hôn anh mới cho cô
biết, đó là anh cũng có một cuốn nhật kí dành cho cô : Và đây là
cuốn nhật kí ấy :
Ngày…
tháng…năm…
Cho đến bây giờ thì mình thật sự nhận ra rằng mình yêu ai
thật sự. Mình thật quá vô tâm khi để cô ấy yêu mình lâu như vậy mà
mình không hề biết. Khi đọc những câu cô ấy viết cho mình trong cốn
nhật kí ấy, mình đã không thể ngăn nổi những giọt nước mắt. Thật sự
cô ấy đã khóc vì mình nhiều như thế sao ? Nếu như chị của cô ấy
không đưa cuốn sổ này cho mình thì điều gì đến bao giờ mình mới
hiểu hết tình yêu của cô ấy đây ? Tại sao ? Tại sao cậu không nói
rằng cậu yêu mình ? Cậu thật là một cô bé ngốc nghếch mà…Cậu nghĩ
rằng cậu không bằng Minh sao? Không đâu, cậu có những điều mà Minh
không bao giờ có được, đó chính là sự trong sáng ,lòng bao dung và
nhân hậu. Không bao giờ Minh có thể so sánh với cậu
được.
Ngày…tháng…
năm
Hôm nay mình nhận được thư từ đảo. Cô ấy nói rằng đã có
người yêu ở ngoài đó. Thật sự như thế sao ? Thế là mình mất cô ấy
thật rồi. Chính mình đã không nhận ra rồi khi mất đi mình mới bàng
hoàng nhận ra là mình cũng đã yêu cô ấy nhiều biết chừng nào. Mình
sẽ là một người bạn thân của cô ấy và cầu chúc cho cô ấy được hạnh
phúc để bù đắp lỗi lầm của
mình.
Ngày…tháng…năm… Hôm nay mình ra đảo và tìm tới nơi cô ấy dạy học. Kể từ
ngày gặp cô ấy ở đất liền cũng đã hai năm rồi. Mình đứng từ xa nhìn
cô ấy đang vui đùa cùng lũ trẻ. Cô ấy gầy hơn trước, tóc cũng dài
hơn nhưng hính như cô ấy đen hơn thì phải. Có lẽ là do khí hậu
ngoài này…Mình thấy thương cô ấy thật
nhiều…
Ngày…tháng…năm… Cô ấy nói dối mình. Cô ấy chưa yêu ai ngoài đó cả. Mình
biết điều đó khi hỏi những người dân ở đó. Tại sao? Tại sao cậu lại
nói dối mình ? Hay bởi vì…
Ngày…tháng…năm… Chị cậu cho mình biết rằng ngày mai cậu sẽ trở về, chắc
là em cố tình không cho anh biết. Tớ hiểu. Cậu vẫn tin rằng tớ yêu
một ai khác chứ không phải là cậu. Cô bé khờ khạo, cậu chưa thực sự
hiểu về tớ rồi. Ngày mai, tớ sẽ nói cho cậu biết rằng người tớ yêu
thực sự là ai, và sẽ không bao giờ cho cậu rời xa tớ nữa. Sẽ như
vậy, không bao giờ tớ để mất cậu nữa…Ngày mai…Ngày mai sẽ
đến…
Họ đã yêu nhau và đến với nhau như thế đấy bạn ạ. Tình
yêu là một điều thiêng liêng, mà khi đã yêu thì ta chỉ biết nghĩ về
người đó, bạn có đang yêu hay không, nếu bạn đang yêu ai đó thì
đừng bao giờ giấu tình yêu của mình đi bạn nhé
!