Anh mỉm
cười, tôi như chết đứng khi anh hôn nhẹ lên trán tôi, nụ cười khiến
mọi thứ có thể tan chảy. Mưa vẫn rơi, lạnh buốt, nhưng mặt tôi nóng
ran, và tôi ngại ngùng núp sau lưng
anh.

Bạn có tin vào tình yêu sét đánh không? Còn
tôi thì có, vì tôi đã từng có một “tình yêu sét
đánh”.
“Anh biết không? Trong em, hình ảnh của anh
luôn gắn với những cơn
mưa…”
Đó là một ngày
mưa…
Tôi không mang theo áo mưa, không ô, thậm
chí một cái mũ cũng không. Và thật bất hạnh là đúng lúc tan học thì
trời đổ mưa, mưa rất to. Lớp đã đóng cửa, mọi người dần về hết,
không thể quay vào trong cũng chẳng thể về nhà. Tôi đứng bối rối
trước bậc thềm, nghĩ đến cảnh cứ phải loay hoay mãi ở đó cho đến
lúc trời tối, tự dưng mắt tôi rơm rớm. Nhưng rồi đột nhiên, một
giọng nói thật ấm áp cất lên
cạnh:
- Tan học rồi sao ấy không về
đi?
- Tớ chẳng biết làm thế nào mà về được, –
tôi quay lại, lúng túng khi nhận ra đó là một cậu bạn học cùng lớp
tiếng Anh – tớ không mang theo áo mưa, mà tớ cũng không quen ai để
nhờ mua hộ hay đi về cùng
cả.
Anh đưa tôi về trên chiếc xe đạp của
mình…
Anh ấy cười, tôi dám thề là chưa thấy ai
cười duyên đến thế, “tớ xin phép đưa ấy về nhé”, biết làm thế nào
nhỉ, tôi chỉ còn biết… gật đầu. Chúng tôi đã phải che chung một
chiếc ô trên suốt quãng đường về. Tôi cầm ô phía sau, và anh đạp xe
phía trước, có lẽ bạn không hiểu, nhưng tôi đã cảm động không nói
nên lời khi những giọt mưa rơi xuống đầu và khiến anh run lên vì
lạnh. Vậy mà không hề có một câu ca thán nào được thốt ra, thậm chí
anh còn cười rất tươi khi trả lời những câu hỏi của tôi. Tôi mời
anh vào nhà, “để ngớt mưa hẵng về”, nhưng anh từ chối, rồi lại mỉm
cười, tôi chợt nhận thấy anh ấy có nụ cười thật dễ
thương:
- Lần sau ấy nhớ cẩn thận hơn nhé, mùa này
hay mưa lắm đấy.
Tôi chỉ còn biết chào tạm biệt rồi nhìn
theo những vòng xe chạy trong cơn mưa ào ạt. Lúc đó tôi như tê cứng
người trước nụ cười của anh, chỉ một nụ cười mà khiến tôi xao
xuyến, chỉ một nụ cười mà làm tôi… biết
yêu.
Từ hôm ấy tôi chăm chút hơn cho sự nghiệp
học tiếng Anh của mình, hi vọng anh sẽ chú ý đến mình. Trước kia
tôi vẫn thường trốn lớp học thêm để lang thang khắp nơi, thế mà bây
giờ, tôi luôn có mặt ở lớp thật sớm bởi một lý do đơn giản, vì anh
luôn là người tới lớp đầu tiên. Gạt bỏ tính nhút nhát của mình, lấy
cớ cảm ơn anh đã đưa về, tôi lại gần và bắt chuyện, anh đáp lại
bằng nụ cười “chết người” của mình. Rất nhanh chóng, chúng tôi trở
nên thân thiết, cùng làm bài tập trên lớp, cùng đi chơi. Dù chỉ là
trên danh nghĩa “bạn bè”, nhưng tất cả những điều đó đã khiến trái
tim một đứa con gái 18 tuổi “say”. Nhưng tôi không dám nói cho anh
biết tình cảm của mình, bởi tôi sợ nếu nói ra, mọi thứ sẽ không còn
được như bây giờ, sợ anh ấy sẽ lẩn tránh, sẽ từ chối… Lẫn trong
những niềm vui khi bên anh là những nỗi buồn. Muốn lại gần nhưng
chỉ sợ càng cách xa. Tôi đã chẳng còn là tôi của ngày xưa, hồn
nhiên, vô tư, giờ chỉ quẩn quanh với nỗi lòng nặng
trĩu.
Một chiều mưa, tôi và anh đạp xe lang thang
dưới cơn mưa, sở thích chung của cả hai. Bất chợt, anh quay lại
phía sau:
- Ấy có chuyện gì không vui phải
không?
- Không, – tôi giật mình – tớ vẫn bình
thường mà… sao ấy hỏi tớ
thế?
- Có thể tớ hơi nhạy cảm, nhưng tớ thấy ấy
lạ lắm, lâu rồi ấy không cười, ý tớ là cười thực sự ấy. Mỗi lần ấy
cười trước mặt tớ, không hiểu sao tớ trông ấy buồn buồn… Nói cho tớ
biết được không? Chứ nhìn ấy như thế, tớ không chịu được đâu, ấy
buồn tớ cũng không
vui…
… và tình yêu đến nhẹ nhàng như
thế.
Tôi im lặng, nửa muốn nói ra nửa lại tự bảo
thôi, tôi sợ anh sẽ cười mình. Nhưng ánh mắt của anh dường như
khuyến khích tôi và tôi hít thật sâu, chậm
rãi:
Truyện Ngắn Cơn Mưa Tình
Yêu
- Nếu ấy muốn biết, thì
tớ sẽ nói, nhưng đừng ngắt lời tớ nhé… Ấy chỉ được nghe thôi, hứa
đi, ấy có nhớ lần ấy đưa tớ về hôm trời mưa rất to không? Đó là lần
đầu tiên tớ thấy ấy cười, và cả sau này nữa, tớ nhớ như in từng nụ
cười của ấy, lần nào nó cũng làm tớ ấm áp, dù là giữa mùa đông. Bây
giờ, tớ thấy lo lắng, vì tớ sợ một ngày nào đó, tớ sẽ không còn
nhìn thấy ấy cười nữa…
Chiếc xe dừng lại bên đường, anh nói rất
nhỏ, nhưng cũng đủ để tôi không bỏ sót lời
nào:
- Ấy nói xong chưa? Ấy có biết là ấy… ngố
lắm không? Chỉ vì một chuyện như thế mà cũng không thể cười nói vô
tư trước mặt tớ à? Ấy ác lắm, ấy làm tớ phải lo lắng lắm ấy biết
không? Ấy có biết, dù mưa dù nắng, tớ vẫn luôn muốn chở ấy đi suốt
con đường này không?
Anh mỉm cười, tôi như chết đứng khi anh hôn
nhẹ lên trán tôi, nụ cười khiến mọi thứ có thể tan chảy. Mưa vẫn
rơi, lạnh buốt, nhưng mặt tôi nóng ran, và tôi ngại ngùng núp sau
lưng anh. Đưa tay hứng những giọt nước, tôi thầm cảm ơn những cơn
mưa, đã kéo tôi và anh đến gần nhau
hơn.
Trên con đường chìm trong làn mưa, có chiếc
xe đạp nhỏ, và một đôi tình
nhân…