Xuống Cuối Trang 
- Truyện: Bạn Gái Của Thiếu Gia.
- Tác giả: Kawi.
- Tình trạng: Hoàn thành.
- Post bởi: CemBong.Wap.Sh
———————————-
Chap 1:
Bảy giờ kém năm phút..
Tốc độ đạp xe : 25km/h
Trên đường, lúc này, có một nữ sinh mặc áo dài đang thực hiện cuộc
đua ngoạn mục với thời gian..
Mục tiêu còn cách 300 mét
200 mét
100 mét
Và 50 mét
Á á á..
Xe đạp xe máy..hôn nhau!
Hiện trường : một chiếc xa đạp nằm vắt vẻo trên lề, một chiếc Vespa
sóng soài trên đường, một nam sinh và một nữ sinh gìa nhau mỗi
người nằm một ngã..Cùng với hàng trăm con mắt xung quanh..
Choàng mắt tỉnh dậy, tôi nhận ra tình trạng của mình lúc này xứng
đáng..để đóng phim kinh dị.
- Này em !
- Em gì mà em!
- Có sao không?
- Tất nhiên là có sao, sao đầy đầu đây nè ! ()
Mà anh kia! Tôi thấy anh đâu có đeo kính tức là anh không bị cận,
mà đã không bị cận thì sao lại tông tôi, bộ kiếp trước tôi có thù
oán gì với anh nên kiếp này anh đầu thai để trả thù phải không?
HẢAAAAAAAAAAA?
(Mặt mình lúc này có thể so sánh ngang với Trương Phi về..độ
đỏ)
- Ơ hay chưa kìa, tại em tông tôi mà!
- Cái gì?!? Anh nói lại lần nữa coi, đừng thấy con gái mà bắt nạt
nghe. Đừng có mơ! Tông người ta còn trắng trợn nói người ta tông
mình. Thật là trơ trẽn.
- Này em, nói năng đàng hoàng, em hơi quá rồi đấy.
- Đấy con chấy! Tôi không biết, anh đừng có chạy làng.
- Thôi thôi, đứng dậy đi, em làm mọi người sợ rồi đấy, con gái mà
dữ dã man.
Chậc! Tôi quên mình đang ở giữa đường ~.~
Ui da, đau quá!
Sau khi đứng dậy, tôi mới đủ bình tĩnh để nhìn lại mình..từ dưới
lên trên.
Á á á..
- Em lại bị gì nữa vậy? Thất kinh à !
- Cái..cái áo dài..Hơ hơ..Cụ thể là cái tà..Nó..nó..rách đôi rồi
nè.
A a..
- Thôi, thôi, tôi lạy em, đừng có la nữa!
- Hix, hix! Tôi không biết, anh làm sao với cái áo của tôi đây, sắp
làm lễ đến nơi rồi. Trời ơi !
- Làm ơn nín đi, khổ quá!
Mặc kệ hắn ta, tôi cứ khóc, giờ làm sao mà vào trường, suốt mười
năm đi học thì đã hết chín lần tôi đi trễ vào ngày khai giảng, bây
giờ chẳng lẽ, lại trễ?!?..Hu hu.
- NÍN ĐIIIIIIIIIIIII!
Tiếng hét của anh ta khiến tôi giật bắn mình, khiếp thật.
- Lên xe. Tôi chở đi
- Ơ hay, anh điên à? Đi đâu?
- Đi thay!
- Thay?!?
- Thay áo khác, giờ có lên không thì bảo?
Hix, tông người ta mà còn lên giọng nữa. Thôi, đành liều, biết sao
bây giờ.
- Mà khoan.
- Gì nữa?
- Còn cái xe đạp?
- Để đó, không ai thèm lấy đâu. Có gì mất mát tôi đền. Mệt em
quá.
Vì hoàn cảnh cấp bách, tôi buộc lòng phải lên xe.
(Anh cứ đợi đó, để coi tôi xử anh ra sao, khà khà !)
Vèo..
Gìếc xe lao xuống đường, và, để bảo vệ mình, không còn cách nào
khác là phải..ôm hắn ta.!
- Tới rồi, xuống đi.
Một căn nhà hoành tráng!. Chà, đụng con nhà giàu rồi. Hèn gì giọng
trên trời.
- Vào đi!
Tôi đành phải lủi thủi đi vào. Sao mình ngu thế nhỉ? Tự nhiên theo
hắn ta về đây? Mình có bị gì không nhỉ?!?.Chắc có, hồi nãy có bị
đập đầu xuống đường ! (Giờ mới thấy đau)
Woa, căn nhà đẹp quá, trang trí tuyệt vời, y như cung điện thu nhỏ
vậy.
- Nhìn gì nữa, theo tôi!
Xì, làm như ông hoàng không bằng. Đi thì đi !
- Ôi, phòng của anh đây à? Rộng gấp ba lần phòng tôi luôn. Chà chà,
tiện nghi ra phết.
Hắn ta hình như không thèm để ý đến lời nói của tôi mà cứ lúi húi
tìm cái gì trong tủ.
Kệ ! không nghe thì thôi ~.~
- Cuối cùng cũng tìm ra. Nè, thay đi!
Hắn ta đưa cho tôi, à không, đúng hơn là ném cho tôi một bộ áo
dài.
Không thể nhịn được rồi..
- Này anh kia, vừa vừa phải phải thôi nhé. Anh tông tôi, làm rách
áo tôi rồi bắt tôi đến đây và giờ đưa cho tôi bộ áo dài này coi như
bồi thường cho cái hành động tội lỗi của mình. Anh quá đáng nó vừa
chứ? Anh coi thường người khác đến mức đó sao? Dẹp đi! Tôi không
cần. Trả anh, tôi về. Coi như hôm nay tôi xui xẻo. Chào.
Hắn ta đứng như trời trồng, ngơ ngác thấy tội, mặc xác.
- Này em, định về với cái bộ dạng đó ư? Thôi, tôi xin lỗi, em thay
đi.
Nhìn lại mình tôi cũng thấy sự thật đúng như hắn ta nói. Làm sao
bây giờ.
- 7h15 rồi đó, em có thay không thì bảo?
Hấy, 7h15 rồi à, không được!
Tôi quay ngoắt lại, giật nhanh cái áo dài trên tay hắn ta rồi chạy
ngay vào nhà tắm
- Ơ em, lộn rồi, đó là phòng mẹ anh!.!
Sau hai phút bốn mươi lăm giây, tôi thay xong.
- Trời, em siêu nhân à, sao thay nhanh dữ vậy?
- Mặc tôi.
Mà cũng công nhận mình thay nhanh thiệt, chứ ở nhà, phải mất hơn
mười lăm phút tôi mới mặc xong nó, còn huy động cả nhà cài nút nữa
chứ. Chắc tại hoàn cảnh !
- Nhanh! Đi kẻo trễ !
Chậc, quên mất.!..::Trên đường::..
- Này, bộ áo dài của tôi, tạm gửi nhà anh, vài bữa tôi đem bộ này
qua trả rồi lấy lại nó, anh liệu hồn mà làm mất, tôi xé anh ra mắm
luôn đó !
- Trời, thèm vào, em cũng đừng có dại mà làm hỏng bộ áo dài đang
mặc, hàng cao cấp đó em !
- Thôi đi, tôi biết anh giàu, nhưng không phải cái gì anh có cũng
hơn người ta đâu! Đúng là phách lối!
Hắn ta chỉ cười trừ, chắc ngượng quá đấy mà. Mệt !
Phù, cuối cùng cũng tới trường.
Đến cổng, tôi dự định phóc xuống, nhưng không..hắn ra chạy thẳng
vào cổng.
- Ê ê, dừng lại, dừng lại, anh điên à?!?
Hắn ta không nói không rằng cứ chạy thẳng vào trường. Mà sao vậy
cà? Có bao nhiêu người ở trường thì có bấy nhiêu con mắt đổ dồn vào
tôi và anh ta. Bộ lạ lắm sao?!?
Mà khoan, sao hắn ta biết đường vào nhà xe thế nhỉ?
- Tới rồi! Xuống đi, em làm tôi xấu hổ quá!
- Cái gì?
- Thôi thôi. Về lớp của em đi, tôi còn về lớp của tôi nữa.
- Về lớp?
Khoan, giờ tôi mới để ý. Hắn ta..mặc đồng phục trường tôi.
- Anh..anh là học sinh trường tôi à?
- Dạ! Chị hai, em học trên chị một lớp. ĐƯỢC CHƯA?. Tôi đi
đây!
Hắn ta bỏ đi, hoà vào dòng người đông đúc trước mặt.
Haizz, đúng là xui xẻo.!
Thôi, không suy nghĩ nữa..
Nhưng nói sao thì tôi vẫn đến kịp để làm lễ..Hu raaaaa!
Công việc đầu tiên cần làm là phải đi tìm lớp của mình. Chậc! Tôi
là học sinh chuyển trường, đây là ngày đầu tôi gặp lớp mình.!..Toàn
thể học sinh chú ý, tất cả tập trung theo lớp, sớm ổn định để chuẩn
bị làm lễ khai giảng..
Ôi mẹ ơi, phải đi tìm thôi.
- Bạn ơi cho mình hỏi lớp 11 Lý ngồi ở đâu vậy?
- Hình như đầu kia bạn ạ!
- Cảm ơn bạn!
Đầu kia?!? Đầu kia là ở đâu mới được chứ? Nói như vậy thì làm sao
xác định rõ?.
Tôi cứ lăng xăng hết dãy này sang dãy khác. Trường điểm có khác,
rộng dễ sợ, tìm mỏi mắt vẫn không ra.
Khoan, hình như thấy rồi! Cái bảng xanh để chữ 11 Lý bên kia sân. Á
à, ra rồi nhé..
Như bắt được vàng, tôi vội chạy qua.
Nhưng..
Trời đất, có nhầm không đó?
Chap 2:
Ôi trời ơi! Lớp này nhìn tổng thể..toàn là XY. Không, không thể
nào.
- Bạn gì đó ơi! Bạn làm ơn đứng sang một bên với. Nãy giờ bạn chắn
cả tấm bảng của lớp mình rồi.
Một giọng nam cất lên, kèm theo sau là những tiếng cười khúc
khích.
Xấu hổ quá đi mất!
- Hơ hơ, mình..mình xin lỗi. Cho hỏi đây là lớp 11 Lý phải
không?
- Đúng rồi!
- Ơ, chào..chào mọi người, mình..mình là thành viên mới..mới của
lớp.
Đúng như tôi dự đoán, tất thảy con mắt phía dưới đều đồng loạt..lộn
tròng.
- Tụi bây thấy chưa, tao nói đố có sai, năm nay lớp mình có nữ mà
lị !
Một anh bạn ngồi dưới lên tiếng..Sắp đến giờ làm lễ khai giảng, đề
nghị các tập thể lớp ổn định chỗ ngồi nhanh chóng..
Thu hết can đảm tôi lủi nhanh xuống hàng ghế dưới của lớp. Ấy vậy
mà những anh mắt vẫn không tha cho tôi. Nước này thì chỉ có chuyển
đổi giới tính hoạ may mới sống nổi.!
Ô may quá, vẫn còn ghế, tôi chạy như bay xuống và..yên vị.
Phù!
Nhưng vẫn không được yên thân, gã ngồi trên với chiều cao khủng bố
quay lưng xuống hỏi tôi tới tấp:
- Chào bạn!
- Tại sao khi tập trung lớp không thấy bạn nhỉ?
- Mà, tại sao bạn đến trễ vậy?
- Còn nữa, bạn cũng nên xem kĩ lại là mình có bị nhầm lớp hay không
đó!
Tôi đến hoa mắt loạn tai với cái sự nhiều chuyện vô lý của ông bạn
cùng lớp. Mà khoan, câu cuối của hắn ta là gì nhỉ? Hả? Ngồi nhầm
lớp? Nước này thì..không thể nhịn được rồi >.<<br /> -
Này bạn chân dài!
- ?
- Bạn có thấy mình quá đáng không hả? Tôi được sinh ra trên đời
mười bảy năm rồi đó, bộ với ngần ấy năm mà đầu óc tôi không đủ nơ
ron đến nổi phải ngồi nhầm lớp à? Bạn suy nghĩ kiểu gì mà lại nói
ra câu đó? Vừa vừa phải phải thôi chứ?. (Chắc các bạn cũng thắc mắc
tại sao nó – La Tường Di lại nói năng bà chằn như vậy..đơn giản vì
đó là “cá tính” của nó)
- Ơ ơ, mình..
- Thôi, tôi không muốn nói chuyện với bạn nữa, bạn quay lên
đi.
(Can đảm thật, mình phục bản thân mình quá! Phải thế chứ! Không thì
bị ăn hiếp dài dài)
Hắn ta hình như ngượng hết cỡ rồi nên đành quay lưng lên, cái mặt
trông thảm dễ sợ.
Haizz, đẹp trai thật ! Công nhận là vậy, nhưng với hành động vô
duyên quá thể đáng vừa rồi thì tôi không tài nào cảm tình nỗi với
tên này rồi !..Toàn thể học sinh đứng..
Ồ, lần đầu tiên trong đời học sinh, tôi đến đúng giờ trong ngày lễ
khai giảng. Vui quá.
- Bạn kì nhỉ?
- ?
- Ngồi một mình mà lại cười.
Lại cái gã vô duyên @_@
- Cười hay khóc là chuyện của tôi, chẳng liên quan gì đến bạn cả!
Có phải trời nắng nên đầu bạn vượt nhiệt độ không hả? tôi nóng rồi
đó.
- Thôi thôi, mình xin lỗi !
Thật là bực mình quá sức.
9h30_ buổi lễ khai giảng kết thúc
Ba hồi trống cất lên, sân trường nhốn nháo như ong vỡ tổ. Chậc!
Kiểu này khó đây, với cái tính hậu đậu trong đi đứng thì mình phải
cẩn thận thôi!
Hoà vào dòng người, tôi cố gắng len lõi để vào lớp.
Cạch!? Hình như tôi vừa đạp phải một cái gì đó. Chắc là đá ! Theo
phản xạ không điều kiện, tôi rút chân lại và cúi người xuống nhìn.
Ồ không ! Không phải gạch, cũng không phải đá, mà là..một cái di
động màu đen.Theo phản xạ có điều kiện, tôi nhặt nó lên.!
Nhìn cũng sành điệu gớm, còn mới toanh, mà cái đáng chú ý hơn là
móc di động của nó. Gì nhỉ? Một tấm ảnh nhỏ được ép plastic, một
nam một nữ. Chà chà, thời đại nào rồi mà còn có người lãng mạn thế
nhỉ?
Tôi định bụng đem nó vào lớp, đợi hết tiết đem nộp phòng giám vụ
(Mình cũng trung thực gớm. Chậc! không phải của mình thì mãi cũng
không phải của mình mà, mẹ hay bảo thế)
Cuối cùng cũng tìm ta lớp học. Trường rộng cũng có cái khổ của nó.
Rã chân mới đến lớp. Tội lắm, lớp Lý của tôi nằm ở lầu ba mà lại
tít sau cùng của dãy mới khổ..Kiểu này, thân hình sào tre của mình
chắc sẽ được mài dũa tốt hơn cho mà xem!
Đến trước của lớp rồi, vào thôi (Can đảm lên)
- Các em, hôm nay cô xin trân trọng giới thiệu một thành viên mới
của lớp:
Nào, vào đây đi em!
Đây là bạn La Tường Di, mới chuyển về trường ta, cả lớp cho một
tràng vỗ tay chào mừng bạn cái coi.
Cả lớp vỗ tay rần rần..
Tôi không còn cách nào khác là phải cười toe toét đáp lễ (trông
mình lúc này gần giống con đười ươi)
- Nào, bây giờ công chúa muốn ngồi với hoàng tử nào đây?
- Dạ? công chúa? hoàng tử?
- Thì đúng mà!
(cô đúng là vui tính thật)
- Dạ! Chỗ nào cũng được ạ.
Cô chủ nhiệm có vẻ đăm chiêu, mắt khảo quanh lớp, cuối cùng ánh mắt
đó cũng dừng lại.
- Vậy thì em xuống ngồi với Trần Thoại nhé?
- Dạ?
Theo hướng cô chỉ thì kẻ cùng bàn với tôi là..không thể nào..là tên
vô duyên quá thể đáng!
- Ơ thưa cô, em..em..
Chưa kịp để tôi nói hết câu, tên kia đã nhảy vào la lớn:
- Em rất vinh dự được ngồi với bạn Di ạ !
Kèm theo là một nụ cười tinh quái.
Thôi rồi, đời mình ngang chỗ này là chết rồi.
Trước tình thế le, tôi đành xách cặp về chỗ ngồi.
- Chúng ta kể cũng có duyên nhỉ?
- Duyên cái gì mà duyên, điên thì có.
- Bạn đừng nói thế tội mình, dù gì cũng là cùng bàn với nhau
mà.
Không còn gì để nói, tôi im lặng cho xong, giờ mà nói thì chỉ có
nước gây gổ trở lên thôi.
Cố nhịn đi Di cố nhịn..
- Xin tự giới thiệu, mình tên là Trần Thoại, tên rất hay..Bạn là
người cực kì may mắn khi được ngồi với hot boy đó!
- Hot? Hot..boy?
Thật chưa thấy tên nào mà nổ dã man như tên này, miệng hắn ta chắc
được trang bị cả tấn bom xung quanh.
- Thế à? Đúng là may mắn thật.!
- Nhìn bạn mình thấy thú vị vô cùng, mình thích bạn rồi đó, rất có
cá tính !
- Cái gì? Thích? Này bạn, làm ơn nói năng cho đàng hoàng, tôi không
đủ niềm tin là mình có thể nhịn tiếp được đâu nhé !
- Bạn dữ thiệt đó! Nhưng không sao, mình rất thích những cô gái như
thế!
Ôi trời, nghe cái giọng..phát nôn.
- Các em ổn định nghe cô nói đây, lớp ta toàn nam chỉ có mình bạn
Di là nữ thôi, vì thế đề nghị các em không nên và cũng không được
có ý định ăn hiếp bạn đâu đấy, trân trọng thông báo với các em là
học lực của Di cao hơn tất cả những học sinh ngồi ở đây. Cứ lấy đó
làm răn nhé !
Cả lớp đồng loạt ồ lên.
Chậc, cô vui tính thật !
Mà tự nhiên sao mình thấy tự tin quá vậy nè? Đúng rồi, chả có gì
phải sợ cả, họ là người mình cũng là người mà, một nữ học chung với
ba mươi hai nam cũng có sao, tôi là nữ đó, có vấn đề gì
không?
- Bạn lại cười một mình nữa rồi ! Ngộ thật!
- Kệ tôi! Bộ tôi cười là thế giới mất hoà bình à?
- Thôi thôi mình thua, bạn đúng là thú vị thật!
Dám cười mình à? Tại sao Tường Di này lại phải ngồi cùng bàn với
tên quái vật này nhỉ?.
Soledad, it’s the keeping for the only, since the day when you was
gone, why did you leave me? Soledad..
- Ai có điện thoại đề nghị nghe máy! (tiếng cô chủ nhiêm)
- Này Di!
- Gì nữa vậy anh bạn vô duyên?
- Điện thoại của bạn đó!
- Hây? của mình?
Thôi đúng rồi, cái di động ban nãy.
Tôi vội vã cầm máy chạy ra ngoài cửa. Chậc, xấu hổ quá.
- A lô?
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nam trầm.
- Tôi là chủ nhân chiếc máy..
Chap 3:
- Á à, ra thế..
- Ai đang cầm nó thì hết tiết ra sân sau gần căn tin. Tôi sẽ tới
lấy lại.
Ngắt cái cụp..
Trời đất, cái gì vậy nè. Thế giới này còn tồn tại loại người bất
lịch sự như vậy à? Tức chết đi được !
Toan cầm cái máy nện xuống sân, may mắn là tôi còn đủ bình tĩnh để
ngăn lại cái hành động tội lỗi này. Chậc! Làm ơn thì làm ơn cho
trót, cứ đem đi trả tiện thể coi cái mặt tên kia là như thế nào mà
dám nói năng bất lịch sự đến thế !
Reng..
Hết tiết rồi à? Phải đi trả điện thoại thôi!
Tôi xuống sân, lò dò đi tìm căn tin. Mà đâu vậy nhỉ? Kiểu này đến
khi nào mới tìm ra.
Bộp! Ai đó vỗ vai tôi
- Này you! Đi đâu đó?
(Lại tên quái vật)
- Đi đâu kệ tôi, không cần hỏi. Mà khoan, căn tin nằm đâu
vậy?
- Bạn hỏi người ta thế thì ai mà trả lời, phải nhẹ nhàng chứ?
- Hả? nhẹ nhàng?
(Thôi đành nhịn, mình nhờ người người ta, cố nhịn cố nhịn)
- Vậy bạn quái vật, à không, bạn Trần Thoại thân mến, cho mình hỏi
căn tin nằm ở chỗ nào vậy?
Kết quả..Hắn ta phá lên cười.
- Có thế chứ! Thế này nhé! Di cứ đi thẳng rồi ré phải, cái nhà to
to màu vàng có đề cái bảng “ nhà ăn” là căn tin đó. Mà nhìn you khi
hiền lành trông dễ thương dễ sợ luôn.
- Cám ơn! Nhưng bạn nên ý tứ một chút. Con trai vô duyên không ai
thích đâu!
- Thế à? vậy mà nhiều người thích mới lạ..
Tôi quên là hắn ta có rất nhiều bom.
- Thôi thôi, tôi đi đây
Nói xong tôi chạy vù đi ngay, nói chuyện với gã này chỉ cần năm
giây là có thể xảy ra chiến tranh vùng vịnh ngay lập tức.
Tới nơi rồi, mà đông người thế này, làm sao tìm thấy hắn ta
đây?
Soledad..
- Alo!
- Sao trễ thế?
- Xin lỗi, tôi tới rồi nhưng đông quá nên không thấy bạn, mà cũng
không biết bạn là ai nữa.
- Cứ nhìn về phía có cái ghế đá gần căn tin, nhanh lên
Đồ vô phép tắc! Để xem, ghế đá gần căn tin, à à, thấy rồi!
Tôi nhanh chân chạy lại! Bốp..Chậc! mình lại va vào người ta
rồi.
Tôi định bụng ngẩng lên xin lỗi nhưng chưa kịp mở miệng thì người
ta đã bỏ đi, mà sao cái dáng đi đó trông quen vậy nhỉ?
Đến nơi rồi !
Một dáng người cao, tóc chởm, hai tay đút vào túi quần đang đứng
đó, hình như đang nhìn về một phía nào đó vô định.
- Này bạn gì ơi!
Hắn ta quay lại.
Ồ, cũng ra dáng phết, lại còn đeo kính nữa. Nhìn có vẻ thư sinh mà
nói năng mất cảm tình. Phí quá!
- Điện thoại của tôi đâu?
- À..đây!
Tôi đưa nhanh cho hắn.
Hắn ta móc một tay ra khỏi túi quần thủng thỉnh nhận lấy rồi..quay
lưng đi thẳng.
Ôi ! ôi ! làm sao lại có hạng người này nhỉ? Không thèm cảm ơn
người ta lấy một câu. Nước này thì không thể nhịn được nữa
rồi.
- Này! đứng lại..
Hắn ta dừng bước..
- Nói thật là khi cha sinh mẹ đẻ đến giờ đây là lần đầu tiên tôi
gặp phải hạng người bất lịch sự như bạn! Bạn làm rơi điện thoại,
tôi nhặt dùm rồi lại còn đem trả nữa, thế thì bạn tiếc gì một câu
cảm ơn nhỉ? Bộ ngần ấy năm đi học người ta không dạy bạn cái phép
tắc tối thiểu đó sao?
- Giờ muốn gì đây?
- Muốn gì à? Đúng là không tôn trọng người ta mà!
- Xin lỗi! đây không quen cảm ơn khi không đáng cảm ơn, nếu đó
không nhặt thì cũng có người khác nhặt thôi. Có cần phải quan trọng
thế không?
- Người khác nhặt ư? Ngây thơ đến thế là cùng! Bạn nghĩ sẽ có bao
nhiêu người rảnh rang và trung thực như tôi đem nó đi trả lại cho
bạn hay chăng họ sẽ lấy luôn mà không cần ái ngại? Bạn nói thế mà
cũng nói được à?
Hắn ta mỉm cười một cái rồi chậm rãi:
- Đằng nào thì đó cũng nhặt rồi và cũng đem trả lại rồi, cần gì
phải đặt ra tình huống này nọ.
Thật hết chỗ nói! Sao mình phải tốn nước bọt với hạng người này
nhỉ?
Mà khoan, giờ mới để ý, hắn mang bảng tên của khối 10, đàn em mà
dám hỗn xược đến thế là cùng.
- Này em trai !
- Hả? Em trai?
- Nãy giờ vì chị không để ý nên không nhìn thấy cái bảng tên của
em. Thật không thể ngờ là đàn em mà dám nói năng hỗn xược với đàn
chị như vậy. Xin trân trọng giới thiệu chị học lớp 11Lý, tên đầy đủ
là La Tường Di (sao tự nhiên mình nói tên họ ra vậy nhỉ?!?). Hôm
nay đúng là xui xẻo nên mới gặp phải em, nể tình em út nên chị tha
cho lần này. Em liệu mà cư xử lại đi. Chào !
Cậu nhóc cứ tròn mắt trước từng câu nói của tôi. Mặc kệ, tôi quay
lưng và lần này đến lượt tôi đi thẳng.
Thật không có cái dại nào bằng cái dại nào..
Giờ vào lớp là phải đối diện với cái tên quái vật đó nữa! Chắc tổn
thọ mất thôi!
Ồ may quá! Hắn ta chưa về lớp. Đỡ mất công chuẩn bị tinh thần..gây
bậy!
- Này Di!
(đó là cậu bạn bàn trên)
- Hả?
- Mình tên là Nam!
- ..À, chào bạn!
- Bạn đúng là may mắn thật đấy, được ngồi với hotboy lại còn được
hotboy để ý nữa chứ!
- Hotboy? Nghĩa là tên quái vật, à nhầm, Trần Thoại a hả? Thôi đi,
không thèm!
- Nói thế chứ mình biết bạn vui lắm. Từ hồi lớp 10 đến giờ chả khi
nào cậu ta nói chuyện được với con gái hơn năm câu đâu, cậu là duy
nhất đấy.
- Trời! làm gì đến mức đó!
- Tại ban mới chuyển đến trường này nên không biết đó thôi, Trần
Thoại là người trong mộng của tất cả các cô gái khối 11 nói chung
và toàn trường nói riêng đấy!
- Cái gì?!?
- Vừa đẹp trai, lại học giỏi, con nhà giàu nữa chứ! Chà chà..
Ôi trời ơi! Không thể tin nỗi. Mà hình như hắn ta về lớp rồi thì
phải, à không, đang còn đứng ngoài hành lang..với bạn gái nào
đó.
- Ai vậy?
- À! Đó là Vy Linh, hot girl khối mình, học lớp Văn, kết thằng
Thoại ghê lắm nhưng cứ bị hắn đá cho ra rìa hoài à, cũng là một đại
tiểu thư đó.
- Nhìn cũng xinh nhỉ?
- Thì bởi, nhưng Thoại không thích mới khổ. Mà mình khuyên bạn đừng
dính vô nó nếu không đủ niềm tin, nguy hiểm lắm, Thoại là một con
người rất kì lạ, mình chơi thân với nó lâu rồi nhưng vẫn không thể
hiểu được nó, thấy nó đối xử đặc biệt với bạn nên mình mới nói
đó!
- Nhưng tại sao?
- Thì..
- Ê Nam, đang làm gì cô bạn cùng bàn của tôi đó!
Cái tên phá đám này, tự dưng xuất hiện, người ta đang nói chuyện
giữa giờng..
- Có gì đâu! Tại tao muốn làm quen mà.
- Ai cũng được nhưng trừ Di của tao ra nghen!
- Ok
@_@ “ Di của tao” à?, khổ chưa
Mà có nhầm không nhỉ? Con gái trường này có vấn đề về mắt hay sao
mà lại thích gã này nhỉ? Phải nhìn lại hắn một lần để check mới
được.
Nói đoạn tôi quay sang nhìn chằm chằm vào mặt hắn (có kì cục quá
không nhỉ)
- Làm gì mà you nhìn mình dữ vậy? Mình biết mình đẹp trai nhưng
chúng ta còn ngồi với nhau dài dài, bạn tha hồ ngắm, không cần phải
gấp gáp như vậy đâu!.
- Ọe! đừng mơ !
Nhưng cũng phải công nhận một điều rằng hắn ta rất đẹp trai, dẹp
theo đúng nghĩa của một công tử con nhà giàu, mũi cao thẳng, cằm
chẻ, trán cao vô đối nhưng chỉ có duy đôi mắt là khiến tôi ái
ngại..bởi lẽ nó rất sâu, mẹ vẫn thường nói những người mắt sâu là
những người có thể nhìn thấu lòng người khác nhưng lại vô cùng khó
đoán (đúng là nguy hiểm như lời Nam nói thật)
Cũng may mình không thuộc hạng chết vì nhan sắc nên dù hắn có đẹp
đến đâu thì đối với mình cũng chỉ là con số không.
- Này bạn quái vật, nói thiệt, bạn đẹp trai, cái này là do trời cho
nên tôi không bàn cãi, nhưng xui cho bạn là tôi không hứng thú gì
ba cái nhan sắc phỉnh phờ đó. Tôi tuyên bố với bạn rằng: Trong mắt
tôi bạn chỉ là Zero chứ không phải Hero. Ok?
Tôi tưởng hắn sẽ nhăn mặt thất vọng nào ngờ hắn ta cười toe toét
còn lấy hai tay ôm má tôi nữa chứ.
- Bạn đúng là thú vị thật, tại sao mình không quen bạn sớm hơn
nhỉ?
- Thả tay ra coi, người đâu mà bất lịch sự quá!
Nói đoạn tôi cầm tay hắn hất thẳng ra sau.
- Nè! Tôi có võ đó, đừng có mà giở trò, tôi rút gân ngâm rượu
giờ!
Một lần nữa hắn ta phá lên cười,bộ hắn ta sinh ra trên đời chỉ để
cười thôi sao, điệu này là hắn ta không tin tôi có võ rồi.
Chắc mình điên mất +_+!
Bỗng một cánh tay nào đó cầm lấy tay tôi và..lôi đi.
Chap 4:
Begin – Rắc rối bắt đầu:
Trời đất! Tên đàn em vô phép lúc nãy. Sao vậy trời! Số mình là số
con mực hay sao.
- Gì nữa vậy? Buông tay chị ra !
- Cái đó đâu rồi?
- Cái đó là cái nào nào? Thật khổ hết chỗ nói.
- Cái móc di động của tôi đâu rồi?
Hắn ta la lớn đến nỗi làm tôi giật bắn mình.
- Cái móc di động gì nữa đây? À à, cái đó hả? Thì nó nằm ở cái di
động của em chứ đâu nữa!
- Không cóooo!
Nó lại ré nữa rồi, cú này chắc thủng màng nhỉ quá!.
- Thế thì chị chịu thôi chứ biết sao nữa, khi đem trả em nó vẫn còn
mà.
- Không nói nhiều! phải tìm lại cho tôi, không thì tôi không để yên
đâu!
Trời trời, nó đang nói cái gì thế nhỉ? Không để yên ư?
- Này cậu em ! – Tên quá vật cất tiếng sau một hồi trợn tròn mắt vì
kinh ngạc
- Ai cho phép em trai đến lớp của anh mà làm loạn hả? Không coi ai
ra gì, hỗn xược nó vừa thôi !. (lần này thì hắn ta giận thiệt
rồi)
- Kệ tôi, tôi tìm chị ta không liên can gì đến anh, đừng nhúng vào
chuyện của người khác.
- Cái gì? Nói lại nghe? Không liên can gì à? Cậu em được lắm! Tự
dưng đến đây rồi to tiếng, nạc nộ bạn gái tao mà không liên can gì
đến tao à?., chậc, giọng điệu thay đổi nhanh quá, mới anh em giờ
mày tao rồi. Mà khoan, hắn ta vừa nói gì nhỉ? bạn..bạn gái à? Mình
là bạn gái của hắn? khi nào chứ?
- Này quái vật, nói cái gì thế hả?
(tới lượt tôi giận rồi đây)
- You ngồi yên đó và im lặng đi, để thằng nhóc này cho tôi. Nghe rõ
chưa?
Trời! hắn ta dám la tôi nữa! Nhưng không hiểu sao tôi lại sợ hắn và
ngồi im mới lạ (mày điên thật rồi Di à!)
- Bạn gái hay bạn trai gì thì kệ anh, tôi không cần biết, chị ta lo
mà trả lại cho tôi cái móc di động, không thì đừng hòng yên
thân!
- Này nhóc em, mày nói năng cho đàng hoàng nghe, mày mất di động
người ta nhặt được đem trả rồi mà còn lên giọng đại ca như thế nữa
à? Mày to gan thật. Lại còn dám dọa nạt bạn gái của tao nữa chứ! Bộ
muốn chết hả?
Sao hắn ta biết vụ di động vậy cà? Lạ thiệt? Chẳng lẽ lại theo dõi
mình?
- Anh đừng nhiều lời, tôi không sợ đâu, bằng mọi giá chị ta phải
trả lại cho tôi
- A thằng ranh này! Kiểu này thì không thể nhịn được rồi
Tình hình căng rồi đây! Sắp đánh nhau đến nơi rồi, không ổn, không
ổn..
- Thôi đi! Cả hai nín cho tôi nhờ!
(to không thể tả)
Công hiệu thật, cả hai im bặt..
- Này em trai, thực tình chị không biết đến việc mất cái móc di
động> Nhưng vì là người giữ nó trước khi đưa lại cho em nên vụ
việc này chị cũng có một phần trách nhiệm. Em cứ về lớp, chị sẽ cố
gắng tìm để trả lại, nhưng nếu không có thì chị cũng chịu. Thôi em
về đi không chị kêu giám thị lên bây giờ. (Tôi cố tỏ ra dữ dằn hơn
bao giờ)
Tần ngần một hồi, cậu em vô phép cũng cất tiếng:
- Đưa cho tôi tờ giấy!
- Làm gì?
- Cứ đưa đây!
Hắn ta lúi húi viết cái gì đó lên mảnh giấy rồi đưa lại cho
tôi.
- Đây là số điện thoại của tôi, khi nào tìm được đề nghị gọi
- Uh!
- Còn nữa..chị đọc số điện thoại và địa chỉ nhà của chị đi!
- Ơ! để làm gì?
- Nếu chị không liên lạc thì tôi còn biết đường tìm chị tính
sổ.
- ..thật là..được thôi 297109, số 5 đường X
- Ok, tôi về.
Nói xong cậu ta bỏ về, tất cả mọi người vẫn còn ngơ ngác chưa kịp
hiểu chuyện gì đã xảy ra.!
- Sao you để nó về yên thấm thế?
- Chứ định đánh nhau à? Mà này, tôi là bạn gái của bạn hồi nào mà
dám tự nhận thế?
- Vậy chứ không thích à? Vinh dự lắm đó!.
- Thích con khỉ! Làm ơn cho tôi yên, tôi ghét cậu không hết thì lấy
đâu ra bạn trai với bạn gái hả?
- Không sao, miẽn tôi thích you là được.
Cái cậu này, thật là không thể sống nỗi..
Khiếp thật, ngoài cửa sổ, hàng trăm con mắt đang dán vào tôi. Khó
sống rồi đây.
Trên đường ra cổng, tôi cứ miên man suy nghĩ về những điều đã xảy
ra. Hôm nay là ngày gì không biết, đã xui xẻo lại còn gặp những
người không đâu.! Một ông anh lớp trên phách lối, một ông bạn cùng
bàn vô duyên, lại thêm một cậu em lớp dưới vô phép. Chậc, mới ngày
đầu mà đã thế này, rồi sau biết làm sao đây.
Haizzz..
Mà khoan, theo tôi nhớ thì mình sáng nay đi học bằng xe đạp chứ
không phải bằng..chân. Ôi, chìếc xe của mình! Tại sao có thể đãng
trí đến mức này nhỉ?.
Sau cú va chạm hồi sáng thì nó vẫn còn nằm ngoài vỉa hè cạnh
trường. Có khùng mới cho rằng nó không bị mất.! Đó lại là chiếc xe
đầu tiên ba mua cho tôi nữa chứ(tại từ nhỏ đến giờ toàn được chở đi
đón về không hà)
Thế là ba chân bốn cẳng tôi phóng ra cổng, bằng nhãn lực trời cho
tôi cố tìm con ngựa sắt tôi nghiệp của mình..Nhưng đúng là nó mất
thật.!
@_@
Oa oa, chết thật rồi, mất xe thật rồi, kiểu này về nhà chỉ có bị
cạo đầu thôi.
Đúng như tôi dự đoán, vừa vào nhà chưa trình bày hết câu đã “được”
mắng xối xả vào mặt. Cũng phải thôi! Ai bảo hậu đậu làm gì. (May là
tóc vẫn còn)
Hôm nay đúng là thứ sáu ngày mười ba mà.
Chap 5:
Hậu Đậu:
Cuộc sống này còn quá nhiều niềm đau, tôi đồng ý nhưng bạn hãy tin
rằng sẽ có lúc ta biến những nỗi đau đó thành cát bụi, và..chôn vùi
nó vào thùng rác của cuộc đời..
8h30 tối
Rầm!
- Anh về đi! Đây là lần thứ bao nhiêu mà tôi phải nói ra câu này
rồi anh biết không? Làm ơn! Hãy để tôi được yên..
- Em ! đừng cố chôn đời mình, anh xin em đấy!
- Thôi đi! Tôi căm thù lũ đàn ông các người, tất cả chỉ là giả dối.
Đừng thương hại tôi! Anh về điiiii!
Cánh cửa đóng sầm lại. Tất cả đang khóc..
Haizzz, người lớn khó hiểu quá.
Hôm nay là sinh nhật lần thứ 22 của chị Diên, như một cái lệ, cứ hễ
đến ngày này là y như rằng cái bi kịch hồi nãy lại xảy ra. Sao yêu
nhau mà cứ phải hành nhau khổ thế nhỉ?
- Dì Di ơi!
- Gì vậy Bin?
- Mẹ Diên lại khóc rồi!
Haizzz, tội nghiệp thằng nhỏ, mặt nó bụng ra. Còn bé mà phải nghe
người lớn cãi nhau hoài.!
- Thôi kệ mẹ Diên, tối nay Bin lên ngủ với dì Di nhé!.
- Dạ!
Ớ, mà không biết có ngủ được không nữa? Từ khi còn nằm trong bụng
mẹ đến giờ thì cái khả năng quậy trời phú của thằng nhóc này ngày
càng được nâng cấp. Mai mình còn phải đi học nữa chứ, không ổn
rồi.
Profile
Họ và tên: La Tường Di
Tuổi: 17 bẻ gãy sừng trâu
Đặc điểm nhận dạng: họ hàng với sào
Chỉ số TC: 0
Chỉ số BA: không xác định
6h45 sáng
Tôi đang ở đâu thế này? Một vườn hoa, không một khu rừng mới đúng.
Hình như có ai đó đang tiến lại phía tôi..Oa, một hoàng tử. lại
thêm một người khác nữa kìa ! Ai vậy? Một người tuyết (Sao mùa này
lại có tuyết nhỉ?) Vẫn còn à? Ai ta? Một khối Rubic..biết đi (Sao
ngộ quá vậy nè). Tất cả đang cười với tôi (Hạnh phúc, hạnh phúc !).
Bỗng mưa rơi..
Và dưới cơn mưa, tất cả biến đổi, lạ thật, khối rubic biến thành
kim cương., người tuyết tan ra biến thành..hoàng tử O_0, còn hoàng
tử lại biến thành..ác quỷ (). Sao kì vậy nè?
Bốp bốp!
Ui da! Cái đầu của tôi..
- Haha ngoại ơi, dì Di dậy rồi nè!
- Bin ! Ai cho con lấy gậy đánh dì hả?
- Tại con kêu mãi dì không dậy nên phải dùng biện pháp mạnh
thôi.
- Cái thằng này! thật không chịu nổi nữa rồi. Binnnnnnnnnn! Đừng
chạy ! đứng lại đó cho dì!..
Á Á Á Á Á..
- Ngoại ơi! Dì Di té lầu!
Nói té lầu cũng hơi quá, thật ra là bị trật chân ngã cầu
thang.!
Không biết tôi được sinh ra vào cái giờ nào mà từ bé đến giờ chưa
khi nào được suông sẻ trong việc đi đứng. Đụng đâu ngã đó! Còn việc
té cầu thang thì như chuyện cơm bữa rồi, nó bình thường đến nỗi cả
nhà coi đó là chuyện tôi hằng ngày” không làm không được”.
Một miếng băng dán định cư trên trán. Cũng may mặt mình không phải
là mĩ nhân nên có thêm nó cũng không mất mát gì.
Nhìn lên đồng hồ 7h kém 15..
TRẾ GIỜ RỒI!
Nhưng làm gì có xe mà đi học trời.
Đúng rồi, tên đó, cái tên tông mình, không phải hắn ta nói nếu xe
mình mất là sẽ đền cho mình sao, ah ha, có cơ hội báo thù
rồi.
Còn phải đem áo dài đi trả nữa chứ.
Cũng may sáng nay papa có việc nên tiện thể chở mình đi học, nhưng
cũng chỉ được bữa này thôi..:::::Trong lớp:::::..
- You sao thế? Tại sao lại dán băng trên đầu, ai làm gì you hả? Nói
tôi nghe tôi đi xử hắn liền !
- Không phải ! bị té cầu thang !
- Chậc ! Sao hậu đậu thế !
Định bụng gân cổ cãi lại nhưng nghĩ hắn nói cũng đúng nên đành ngậm
luôn.
- Nhưng sao cái mặt trông buồn so thế?
(lắm chuyện quá)
- Không có gì hết!
- Đừng có giấu! Nói nghe đi! Có gì bạn trai giải quyết cho!.
- Thôi đi! Đang buồn thúi ruột mà cứ chọc hoài!
- Ơ hay! Ai chọc gì đâu? Có gì nói nhanh báo cáo nhanh coi!
- Haizzz, mất xe rồi, không có xe đi học! Được chưa!
- Chậc, hậu đậu đến thế là cùng!
- Lại nữa! phải tôi cố ý đâu, sao cứ nói người ta hậu đậu mãi
thế!
(Sắp khóc rồi, tôi chúa ghét ai mà cứ nói tôi hậu đậu mặc dù..là
tôi hậu đậu thiệt)
- Bộ giận thiệt hả? Thôi, tôi xin lỗi, không cố ý mà.
Tôi quay lưng ngồi hướng khác, không thèm nói chuyện với hắn.
- Đừng giận nữa mà, thế này nhé, tôi biết nhà you nên tạm thời tôi
sẽ đưa đón you đi học, ok?
Chap 6:
Hả? Cậu vừa nói gì đó! Đưa tôi đi học ư? Không được.
- Sao lại không được?
- Ba mẹ tôi không thích tôi chơi với con trai, đi cùng lại càng
không, cậu đừng có hại tôi.
- Ra thế! tưởng chuyện gì to tát, cứ giao cho Trần Thoại này là sẽ
Ok ngay.
(haizzz, con người này đúng là kì cục hết chỗ nói .)..:::Tan
trường:::..
Đang ngơ ngác trước cổng trường..
- Hây you! Lên xe!
- Hơ! Đi xe máy à, tại tay ga nữa chứ, đã đủ tuổi đâu mà đòi đi
vậy? Bộ muốn vào đồn uống trà với công an à?
- Xời, lo lắng không đâu, lên đi.!
Lên thì lên.
- Mà này!
- Gì vậy?
- Tại sao thấy tôi đi với cậu mà người ta cứ nhìn chằm chằm
vậy?
- . Ngốc quá! người ta ghen tị đó mà!
- Ghen tị ư?
- Thì tại you được hotboy thích nên mới được chú ý thế thôi, có vậy
mà cũng không biết, ngốc thật hay giả đây!
- Ọe, cho xin đi.
(Mà công nhận hắn nói cũng đúng, mấy bạn nữ cứ nhìn tôi với ánh mắt
mang hình viên đạn., đẹp cũng khổ mà không đẹp
Lên Đầu Trang 